THỜI GIAN LÀ VÀNG



THỜI TIẾT

Hải Dương
Kẻ Sặt
TP Hồ Chí Minh

Nội dung của website

XEM ĐIỂM THI ĐH - CĐ

Mới nhất trong ngày

CÙNG SUY NGẪM...!

Điều tra ý kiến

Bạn có cảm tình với HỌC VÀ SÁNG TẠO không?
Thật tuyệt!!
Rất cảm tình!
Cảm tình!
Bình thường!
Không yêu!

Gặp gỡ

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Cùng website

    2 khách và 0 thành viên

    ĐẤT NƯỚC THÂN YÊU!

    CÓ THỂ CHƯA MỚI, KHÔNG HẲN ĐÃ HAY NHƯNG ĐƯỢC GIAO LƯU, CHIA SẺ!

    CÓ NĂNG KHIẾU MỚI HỌC TRƯỜNG CHUYÊN, HỌC TRƯỜNG CHUYÊN PHẢI BIẾT SÁNG TẠO! Triết lý GD Việt Nam hiện nay là: mục đích cải tạo con người VN khoẻ về thể chất, sáng về trí tuệ, độc lập về tư duy, giàu lòng nhân ái, đẹp về ước mơ, mạnh về ý chí, nghị lực, năng động, sáng tạo! Sang năm học mới chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm!

    Chào mừng quý vị đến với HỌC VÀ SÁNG TẠO.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > TRANG THƠ NHÀ GIÁO >

    THÀY CÔ

    appleGỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.
    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Và chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
     Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

                    Nguyễn Thụy Diễm Chi
    bluimary_120 KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU

    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

    Nhắn tin cho tác giả
    Đỗ Văn Thạo @ 07:53 02/04/2009
    Số lượt xem: 181
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến